Ngày Cha Rời Đi

N

Cha thương yêu!
vậy là cái ngày con sợ nhất cuộc đời mình đã đến, ngày Cha vĩnh viễn ra đi, trái tim con như bị bóp nghẹt, không thể nào thở được, con hét to lên, giận giữ cả thế giới này. Nếu con có khả năng, con sẽ đốt cháy hết cả thế giới vào hôm nay. Con muốn khóc thật to, nhưng vẫn giữ cho mình mạnh mẽ, để cho mẹ và chị không gục ngã. Con trốn trong căn phòng rồi gục xuống như một kẻ không còn sức lực. Con đã hết sức rồi Cha, hãy cho con khóc 1 lần. Con có hối hận bao nhiêu về những lỗi lầm xưa cũ cũng không thể mang Cha quay lại nữa phải không Cha. Giờ đây những dòng kỷ niệm cứ ùa về. Xin lỗi Cha vì những ngày tháng trách móc Cha không thương yêu con. Những ngày tháng mà con ham chơi đua đòi với chúng bạn, lang thang cùng trời cuối đất, không biết đến sự chờ đợi của Cha, Vậy mà mỗi lần trở về nhà, Cha đều bao dung và nói:” Cha rất muốn con về trong những bữa ăn chung, Nhưng Cha chẳng thể dạy con hết tất cả mọi thứ trên cuộc đời này được, cứ đi, vấp ngã rồi học cách đứng dậy, chứ đừng bao giờ gục ngã mãi mãi.”
Khi Cha ra đi, con mới hiểu được sự bao dung của Cha, tình yêu của Cha. Con lại cảm thấy bản thân mình đáng trách ghê gớm.
Con không biết phải làm gì nữa, ngoài kia quá đông người, con không thể ra đó và gào khóc giống như những người khác, con viết xuống đây, mà trang giấy nhoà nước mắt, chỉ mong có thể gửi lên cho Cha trên thiên đường, để rồi bước ra ngoài mạnh mẽ, Từ đây con chẳng thể là một đứa bé như ngày còn Cha nữa rồi,
Cha ơi, con phải lớn lên cách nào đây Cha.

19/03/2007

 

About the author

minhchaupham

Add Comment

Recent Posts

Recent Comments

Archives

Categories

Meta

minhchaupham

Get in touch

Quickly communicate covalent niche markets for maintainable sources. Collaboratively harness resource sucking experiences whereas cost effective meta-services.